Về sống kỷ luật

Hnay mình được cô giáo dạy yoga khen chăm chỉ, hiếm khi bỏ buổi tập. Ồ! Với người khác có lẽ đây là lời khen chẳng có gì tự hào, nhưng với mình đó là một sự thừa nhận cho nỗ lực sống kỷ luật của mình trong 6 năm qua! Mình rất vui!

Mình từ nhỏ vốn là một đứa trẻ sống theo cảm xúc. Có thể ngày mai thi Văn nhưng hôm nay thích học Toán thì mình sẽ lôi bài vở Toán ra học, còn mấy tiếng đến giờ thi Văn thì mới ôn vội ôn vàng. Đã rất nhiều lần mình phải trả giá cho những hành động “dở hơi” như vậy, rẻ có đắt có.

Bố mẹ mình cũng là những người rất thoáng, và một phần bận bịu làm ăn nên cũng không thúc ép hay định hướng mình trong chuyện học hành. (Dù sau này nhìn lại, bố mẹ mình là những con người sống có kỷ luật thép mà hồi nhỏ mình không hề nhận ra và học hỏi được tí gì!)

Sau này khi lớn lên, và nhất là khi đi du học, nhiều lần mình phải trả giá bằng tiền mặt cho tính vô kỷ luật của mình. Mình phải trả đâu đó hơn 90 USD vì nộp tiền học nhầm tài khoản, suýt mất 90 USD khác vì đi pick up bảng điểm muộn, bị roommate dằn dỗi vì đã hẹn đi chợ cùng nhau rồi lại huỷ phút chót…

Sau nhiều bài học đau lòng như vậy (không gì đau hơn nỗi đau mất tiền), mình nhận ra mình đã có thể tránh được những hậu quả không đánh có đó bằng cách sống có kỷ luật, trách nhiệm với bản thân hơn một chút.

Rồi khi đi làm, mình gặp nhiều người thành công xung quanh và ở nhiều lĩnh vực khác nhau. Mình thấy họ đều có chung một điểm là sống có kỷ luật và tôn trọng nguyên tắc của bản thân. Kể cả trong lĩnh vực nghệ thuật, khi sự sáng tạo và tài năng thiên bẩm dường như luôn được đặt lên hàng đầu, thì những người nghệ sĩ thành công mình gặp đều là những người chăm chỉ và đề cao sự chăm chỉ trong sáng tác nghệ thuật. Mình chưa thấy ai ở xung quanh mình lười biếng, vô kỷ luật mà lại thành công cả.

Mình cũng đã có thể là một học sinh thành công hơn nếu mình kiên trì và chăm chỉ hơn nữa.

Từ đó mình đặt ra mục tiêu phải trở thành một người sống có kỷ luật và nguyên tắc hơn, dần rũ bỏ con người ngẫu hứng đến khó chịu của mình.

Mình không khoan nhượng với sự trì hoãn và không bỏ cuộc giữa chừng đối với cả những thứ nhỏ nhất.

Mình học bố mình cứ đi du lịch về, thay vì nằm dài nghỉ ngơi như trước, sẽ ngay lập tức dỡ hết đồ đạc ra cất hoặc giặt và đi phơi valise. (Hồi đi du học về, mình để nguyên đồ trong valise đến cả mấy tháng trời!)

Mình học mẹ huấn luyện bộ não hoạt động theo chế độ autopilot cho chuyện tập tành. Tức là, cứ đến đúng giờ và đúng ngày sẽ xách đồ đi tập, không được có bất kỳ suy nghĩ nào khác.

Mình hoàn thành mọi khoá học mà mình tham gia, không bỏ dở giữa chừng như hồi nhỏ. 2020 mình kiên trì đi học 3 buổi tối/tuần (sau giờ làm đến tối muộn) lớp tiếng Anh Thầy Vũ và chỉ nghỉ đúng 2 buổi học cuối vì trùng với ngày cưới. 2019 mình có tham gia một lớp tiếng Nhật kéo dài 3 tháng, học sau giờ làm. Nhưng mình không nghỉ một buổi học nào, và dù có thay đổi kế hoạch không đi Nhật nữa, mình vẫn hoàn thành nghiêm túc khoá học và thi cuối kỳ với điểm 9x/100 (x cũng lớn mà không nhớ chính xác hihi). 2018 mình cũng học 2 khoá vẽ màu nước, cũng không bỏ khoá nào và đều làm bài tập đầy đủ.

Mình cân nhắc thời gian biểu mỗi khi hẹn ai đó và không huỷ hẹn vào phút chót nữa. Mình thà từ chối không hẹn từ đầu. Đến bây giờ, nhiều khi mình là người bị cho leo cây, hoặc là người duy nhất xuất hiện ở lớp học online. Bất ngờ chưa!

Thật sự để ép bản thân vào khuôn khổ như vậy không chỉ ngày một ngày hai là được. Có đôi lúc mình còn bị những người xung quanh chỉ trích là sống như bà già (of course đó là những người sống vô kỷ luật lắm nên mình ko quan tâm hihi). Nhưng cuối cùng mình cũng đã làm được và mình rất tự hào về bản thân mình.

Bây giờ mình đã giống 3 người còn lại trong nhà hơn một chút rồi! (Em trai mình cũng là người sống khá kỷ luật, sáng nào cũng dậy đi bơi, ngày nào cũng tập cardio và chơi đàn!)

Mình muốn ghi lại hành trình nhỏ nhoi trong 6 năm qua của mình để làm cảm hứng cho chính mình, hoặc cho ai đó tình cờ đọc được bài viết này!

He asked and of course I said Yes

I dont have any picture of us today (dunno why we always forgot to capture big moments), I decide to write some words to memorize today.

We went running today. Normally we only do a 2k but today the weather was nice so we pushed through a 5k. Upon finish, he asked me to wait for him to change his shirt and to fetch me some water. It took him VERY long which was unusual but I didnt care too much.

When he got back, I was sitting on a high doorstep. He told me my shoe lace got loose and kneeled down to tight it. I remembered tying those laces super tight earlier. But I didnt see clearly plus he did that many times before so I did not suspect.

Then he looked up to me and said, would I marry him if he proposed with chocolate. A chocolate junkie I am, I happily said “Yes”. He gave me a blue box of Maison Marou chocolate and opened it before my eyes! There was a diamond ring inside!

He told me he would never let me down and would do everything to make me and our children happy. He held my hands while speaking that. And my eyes just kept watering!

I knew he would propose but I got no idea that he did it that way and in that situation. I was completely clueless.

He later explained to me that he intentionally bought a blue box similar to the Tiffany blue box which cracked me up. I always told him about my dream of a Tiffany blue box but we dont have a Tiffany store here so he did that to make me happy.

We should have taken a picture of us with the ring but we were all sweaty then so it’s actually fine. Here’s a picture I took of my ring that also came from a blue box haha

My life update amid Covid-19

While the world turns upside down, I tryna maintain my life as normal as I could.

I’ve been working from home for more than 2 weeks. Fortunately we still have works even though it’s obviously much less than usual.

In the first week, I somewhat successfully maintained the same schedule as before the mandatory social distancing. I woke up at around 8, did yoga for 40 minutes, had breakfast and headed to my piano which since then became my work station and worked on my laptop. I’d work ’til 7 and had dinner alone since my parents and my brother ate at around 6. Then I’d go back to my room, take a shower, take care of my skin and go to bed and read a little before chatting with my boyfriend and eventually fall asleep at 11.

The second week, last week, was not going as I’d wished. I stayed up late so I woke up late and was not focus hence I had to work late and the cycle repeated the next morning.

Anyway, I’ve decided that this week I’ll be more discipline. Today went quite well. I woke up at 9 and worked right away to check my boxes of pending tasks. In the afternoon, I was quite distracted so I meditated for 5 mins and did some more work before I called it a day at 6:45.

There was a checkbox for writing something hence there’s this post.

I set up an alarm for 10 PM every day from today, by that time I’d go to bed, read for 30′ and call my boyfriend. But today, I’d spend that 30 minute reading for learning a new piece of music that I’ve listening to several days on end: “Sau này hãy gặp lại nhau khi hoa nở” by Nguyên Hà.

Oh, and I won’t set up my wake up alarm anymore, which is what I’ve always wanted to do regularly before but am afraid I may be late for work. I feel more awake and energetic when I let my body rises naturally. Somehow my body knows that it has to wake up itself without an alarm, it always chooses a good time to wake when it has enough rest.

Okay, a silly photo of me to end this post:

63298CD1-A745-4F5A-A507-75BADBC4CF07.jpg

 

Will I be a better parent?

My family. We have lots of problems. Brother refuses to talk to sister (me). Daughter (me) can’t handle a sentence-long convo with dad.

I don’t know what has come of it. I’ve always blamed my mom for her ill parenting skill. I’ve always looked down on my dad for his naive and blind trust. B

But wasn’t I also to be blame for? What if I were a lil more tactful on my brother when he was younger? What if I were a lil more patient and understanding to my dad? Hasn’t he always been patient to us until now which even irritates us than comforts?

I knew I hurt my brother and still hurt my dad today. I can’t turn back time to undone what I’d done but I fail my dad until today which I can’t forgive myself. What should I do? How do I stop looking down on my old man? Deep down I knew he led a successful life. He made a decent fortune, had a nice car and sent his two kids to Japan and the US to study. He even oriented all his nieces and nephews to directions.

All these make me doubt myself even more. The apple doesn’t fall far from the tree.. Will I be a better parent than my folks while blaming them for all sorts of things? I doubt that I could even afford my kids to good schools like my parents did to us. I doubt that I could even feed them properly and make them feel financially safe.

I’m scared you know. The sort of person who maltreat her parents will not end up anywhere good

Nhân một ngày suy nghĩ tích cực

Trông mình có vẻ tự tin thế thôi chứ thật ra mình là một đứa lúc nào cũng phải cố gắng tỏ ra tự tin. Nhưng có lẽ vì thế mà mình cũng ham học hỏi.

Cuối tuần rảnh rỗi mình hay vào stalk facebook các anh chị thành đạt và khéo chăm con để xem họ đã làm thế nào để giỏi như thế. Như bình thường thì xem xong mình sẽ bị tuột mood và tự ti kinh khủng. Nhưng hôm nay mình không thấy như vậy, thậm chí còn thấy có động lực làm việc và cố gắng hơn.

Mình nhớ hồi lớp 12 cô Bảo Thanh hay nói, may mắn chỉ đến với những người đã sẵn sàng. Nếu như mình không trau dồi kiến thức và kỹ năng, may mắn có đến bao nhiêu lần cũng không thể đưa mình đạt giải này giải nọ hồi sinh viên hay được học bổng đi du học được.

Mình đã đủ trưởng thành để biết rằng, những anh, chị thành công xung quanh mình, họ có thể may mắn vì nhà có điều kiện và bố mẹ giỏi giang, nhưng nếu họ không nỗ lực thì cũng không thể được như ngày hôm nay. Nhìn các anh, chị chăm sóc con cái, mình cũng muốn trở nên giỏi giang như các anh, chị để mai sau con mình được tự hào về mẹ 🙂

Mình nghĩ là mình đang dần thực hiện nỗ lực ấy. Có những việc trước kia mình hối hận, nhưng giờ mình lại thấy đúng đắn và phù hợp với định hướng phát triển của mình. Mình đã bỏ làm ở công ty lớn, bỏ làm một mảng mình không có đam mê quá lớn, để làm ở một công ty nhỏ hơn nhưng được thử sức với nhiều vấn đề thú vị hơn, có cơ hội giao tiếp với nhiều thành phần hơn. Mình cũng bỏ chạy bộ và chuyển sang tập yoga. Với yoga, mình không cần phải gồng mình để giao tiếp với đám đông (vốn là một áp lực với introvert như mình). Mình không cần gồng mình “chạy đua vũ trang”, mua đồ chạy, giày chạy và bib hay chạy đua tốc độ. Với yoga, tâm hồn mình thư thả hơn vì không phải ganh đua thể lực với ai, cũng không cần phải tham gia hội nhóm.

Tạm thời mình hài lòng với sự cố gắng của bản thân mình.

Mình cố gắng đi làm sớm, trong giờ làm tập trung làm việc.

Giờ nghỉ trưa mình đi tập yoga. Đến giờ tập và hết giờ về, khi nào hứng thú thì trao đổi vài câu chuyện phiếm với bạn tập và giáo viên. Không bị áp lực phải làm được tư thế này hay phải mua món đồ kia, mình thấy an yên vô cùng.

Một tuần hai buổi mình học tiếng Nhật. Mỗi giờ học 2 tiếng là mỗi giờ mình tập trung vô cùng và đôi khi mình ngạc nhiên về điều ấy. Yoga mang lại cho mình nhiều hơn sự dẻo dai, đó là sự tập trung.

Thi thoảng mình vẫn nổi hứng muốn mua thứ này thứ kia, nhưng mệt mỏi ghê lắm. Vừa phải tìm chỗ mua tốt, cân nhắc loại này loại kia rồi đau đầu tính tiền. Nên mình quyết định sắm dần từng thứ một, và ưu tiên dùng hết những thứ đang có.

Mình cũng cần quay lại đọc sách.

Vậy thôi.CIG_IMG073

Chép tranh cùng Ngọc

Phần lớn thành quả hai khoá học vẽ ở Lớp học Hồng Xiêm đã được scan để phục vụ nhu cầu khoe khoang như sau:

Bức này là Hamonizes của Willian Santiago, vẽ bằng màu gouache

Minh họa một chiếc bánh ngọt

Bức tranh phong cảnh chỉn chu đầu tiên vẽ wet on wet trên giấy potentate

Bài tập vẽ họa tiết màu nước làm trên lớp

Chép lại bức sketch của Graham Smith, những ngày đầu tập cầm cọ haha

Bức này của Manjit, nhìn giống em Châu Bùi mình thích nên mình chép theo

Chép lại một bức tranh tình cờ thấy trên Pinterest

Bức gouache đầu tiên và không thể xấu hơn. “Catch me if you can” của Kirsten Sims

Có một đợt mình rất đam mê vẽ đồ ăn đồ uống. Bức trên này và hai bức dưới đều chép random trên Pinterest

Một bức phong cảnh với cái cây hơi lỗi nhưng mình rất tự hào vì mình đã vẽ rất chỉn chu trong 3 ngày với tổng cộng hơn 5 giờ đồng hồ =,=

Bức vẽ hoa anh túc khá kỳ công trên lớp, được mọi người khen nhiều hihi

English breakfast, my favorite food nên là vẽ luôn. Cũng chép từ Pinterest.

 

Có phải mình đang nhớ Nhật Bổn?

Dạo này mình lại bắt đầu nghĩ rất nhiều, thật chẳng tốt chút nào.

Đôi khi mình cứ thấy tiếc, giá như mình kiên nhẫn hơn một chút, giá như mình vô tình hơn một chút. Mình cứ tự an ủi là do số phận an bài nhưng kỳ thực đều là lựa chọn của mình hết.

Nói nốt vậy thôi rồi mình sẽ không nghĩ nhiều nữa. Nhân buổi tối Chủ Nhật được gia hạn deadline, mình ngồi nghe piano với tiếng mưa rơi và mở lại ảnh Nhật Bổn ra ngắm. Hầu hết ảnh đã mất vì cho Giang béo mượn máy, chỉ còn lại vài cái và đều là chụp cảnh.

Lúc ở Nhật mình thật sự không có nhiều ấn tượng vì Nhật không cổ hẳn cũng không hiện đại hẳn, con người thì hối hả và quá kín đáo. Nhưng giờ mình lại rất nhớ Nhật và quãng thời gian một mình đi thăm thú đất nước kỳ lạ này. Rõ ràng là mình nhớ cái cảm giác tự do tột độ như lúc tắm onsen khỏa thân cùng đám đông không quen biết, cảm giác tủi thân vì hoang mang giữa hai nền văn hóa Đông – Tây khi mình vừa từ Mỹ qua, và cái cảm giác hân hoan khi ngày cuối cùng ở Nhật đã nói chuyện hai tiếng không nghỉ với một em trai người Nhật rất dễ thương.

Nhưng nhiều nhất có lẽ vẫn là cảm giác tự do mà mình chưa từng có trước kia và không còn có bây giờ. Mình nhớ nó không thể nào tả xiết.

CIG_IMG008

Ăn vặt takoyaki sáng sớm ở một cái chợ không nhớ tên ở Osaka

CIG_IMG005

CIG_IMG076

Hiệu sách ở Osaka, vào rồi lại ra vì hỏng có gì đọc được 😦

CIG_IMG068

Mô hình “dàn quân” trong Osaka Castle

 

500 days of autumn

Kỳ diệu thật các cậu nhỉ, 500 ngày có lẻ trối chết bên nhau rồi bỗng một ngày thành hai người xa lạ.

Những chuyến đi không bao giờ đến.

Những đứa con không bao giờ đẻ nữa.

Căn nhà trong hình dung chẳng bao giờ thành thật.

Chỉ mong mỗi người cuối cùng đều có chuyến đi mới thật hạnh phúc với một người yêu thương họ thật lòng.